Đêm qua, khi a say cùng bạn bè, cuộc vui làm a mệt nhoài, rồi bỗng chóc a biết a buồn và nhớ em, cái gì đã cướp em khỏi vòng tay anh, 1 nơi nào đó có lẽ em đang vui. Chỉ cần e ko biết giây phút này, ko đọc dc những dòng này mọi chuyện sẽ ổn vào ngày mai ngày kia.
Hơn 1 tháng rồi kể từ ngày ta chia tay nhau, nỗi buồn sao đến với a dồn dập, a bị đè nén, rồi cũng qua, 6 ngày quên em, cũng chừng đó thôi để gói ghém tất cả nỗi đau cuộc dời a lại để lại cầu mong 1 sự bình lặng, để sống tiếp. a lạnh lùng, a vô tình, a thế, a ko nói được lời ngọt ngào như người ta, mà thực ra a ghét thế, chỉ biết e dã mất 1 trái tim yêu e chân thành thôi.
Nhớ cái ngày đầu gặp e " cháu chào chú" buồn cười thế, rồi ta yêu nhau từ bao giờ nhỉ, a cười tủm mỗi khi nhận dc tin nhắn của em, giọng e run run khi nói với a cái gì đó, giọng nói thỏ thẻ, chẳng ngờ sau này nó lại bóp nghẹt trái tim anh.
" em ko buông a ra đâu" lời e nói là gió bay thôi, e buông a rồi, trái tim a bây giờ là của bầu trời ngoài kia. Dù sao những kỷ niệm cũng thật đẹp, cảm ơn e nhé. A sẽ nhớ. E phải học tốt vì tất cả những gì ta nói lúc còn bên nhau. Hạnh phúc nhé em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét